Ca dao tục ngữ

Hình tượng người phụ nữ trong các tác phẩm của Nguyễn Du

Khi cơ thể tôi trắng trẻo, thân hình tròn trịa,

Bảy nổi ba chìm một ít nước non.

Bạn Đang Xem: Hình tượng người phụ nữ trong các tác phẩm của Nguyễn Du

Rắn bị vỡ dù bàn tay của người nặn,

Nhưng tôi vẫn giữ trái tim mình. – hồ xuân hương

Người phụ nữ tượng trưng cho cái đẹp, là nghệ thuật của cuộc sống. Phải có lý do gì mà phụ nữ lại trở thành hình tượng đẹp nhất, được chú ý nhất đối với độc giả qua các thời đại. Trong văn học, người phụ nữ thường xuất hiện với những chuẩn mực chân, thiện, mỹ, mang cả đau khổ và bất hạnh, đau đớn và nước mắt. Đặc biệt, trong lịch sử văn học Việt Nam, Nguyễn du là một trong những nhà thơ luôn day dứt trước số phận bất hạnh của người phụ nữ, người phụ nữ là hình tượng trung tâm trong các tác phẩm của ông.

Hình tượng người phụ nữ trong tác phẩm của Nguyễn Du

Người phụ nữ mang tiêu chuẩn của cái đẹp

Nguyễn Du viết nhiều về phụ nữ. Tác phẩm đồ sộ, đồ sộ nhất của ông – Truyện Kiều viết về phụ nữ. Ngoài ra còn có thể kể đến những bài hát, bài thơ khác như Long Thành cầm giả ca, Độc Tiểu Thanh ký, Sở Kiến Hành. đẹp cả về hình thức và chất lượng. Họ là những người tài sắc vẹn toàn, nhan sắc lúc chim sa cá lặn, đôi khi dù là người thường nhưng vẫn tạo được dấu ấn riêng, tài năng hơn người, đặc biệt là đức tính trong sáng, hiền lành, chịu thương chịu khó. . Đặc biệt được thể hiện rõ nét qua tác phẩm Truyện Kiều:

Mùa thu và nước đặc trưng cho mùa xuân sơn,

Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.

Có nhiều biểu hiện của một quan niệm khá mới mẻ về thân phận con người trong Truyện Kiều. Nhìn chung, quan niệm này khác với quan điểm tự ti về truyền thống văn hóa và văn học. Nguyễn Du có xu hướng đề cao hình thể, coi thân thể là một phạm trù giá trị. Anh luôn trân trọng thân xác của họ, trong những sáng tác của mình anh tập trung vào nỗi đau đớn, tủi nhục của thân thể con người bị chà đạp, chà đạp. Anh viết về sự xuất hiện của họ với sự tôn trọng của con người, chứ không chỉ là sự ngưỡng mộ trần tục của một người đàn ông bình thường. Đặc biệt, Nguyễn Du đã ca ngợi tài năng của những người phụ nữ chân yếu tay mềm này không được người đời quý trọng như Thúy Kiều đã giỏi cầm kỳ, thi họa, hội họa; hay Tiểu Thanh có tài làm thơ. Khi người ta quên đi tài năng của mình, Nguyễn Du vẫn thể hiện sự trân trọng từ tận đáy lòng đối với các nhân vật trong tác phẩm của mình. Nguyễn Du đã xây dựng nên một Thúy Kiều không chỉ xinh đẹp mà còn rất tài năng. Cầm, kì thi, kì thi, hội họa, môn nào cô ấy cũng giỏi :.

Thông minh vốn dĩ là thần thánh,

Pha tranh thủ công đủ mùi kinh.

Cúi đầu và lòng thương xót là năm âm tiết,

Nghề riêng ăn nên làm ra, cầm trịch.

Xem Thêm : Bi kịch văn sĩ Hộ trong tác phẩm Đời thừa của Nam Cao

Khác với văn học dân gian, trong văn học trung đại không ít những nhân vật xấu trai, đẹp trai mà chủ yếu là những người đẹp. Họ mang trong mình những tiêu chuẩn mà xã hội đã đặt ra cho phụ nữ. Tài năng có đủ, có thể thấy ấn tượng đầu tiên khi đến với tác phẩm của Nguyễn Du là những người phụ nữ trong tác phẩm của ông đều đẹp một cách xuất sắc.

Phụ nữ tài hoa bạc mệnh

Nếu bạn có tài năng, bạn có thể dựa vào đó

Chữ Tai gắn với chữ Tai một âm tiết.

Đã mang nghiệp vào thân

Đừng trách trời gần đất xa.

Vạn vật tại trời, lẽ trời bắt buộc mỗi người phải có một địa vị, người càng tài giỏi thì càng phụ bạc. Tài – Mệnh luôn tương sinh với nhau. Đây cũng chính là mâu thuẫn nội tâm của tâm hồn và tư tưởng Nguyễn Du: vừa mong muốn giải phóng người phụ nữ, đề cao tình yêu, tài sắc vẹn toàn, vừa muốn an ủi họ, chấp nhận sự khắc nghiệt của cuộc đời. định mệnh (mà thực chất là chấp nhận sự bất hòa do các thế lực mạnh tạo ra). Chính vì vậy, hình ảnh người phụ nữ được xây dựng phải vừa tài giỏi, vừa tận tụy. Nhưng phần chuyên môn nhiều hơn phần tài năng. Họ đều phải trải qua những ngày tháng đen đủi, dù đến từ những thời đại khác nhau nhưng họ đều gặp nhau trong số phận tài hoa nhưng kém may mắn:

Trang điểm có một vị thần bị chôn vùi vẫn còn ghét,

Văn chương không mệnh vua.

Thiên cổ sầu hỏi,

Nhận định của khách tự gánh.

Bằng những ẩn dụ khi nói về vẻ đẹp của nàng, Nguyễn Du đã dùng từ “trang điểm”. Nhưng vẻ đẹp ấy đã bị vùi dập không thương tiếc. Chính cái xã hội phong kiến ​​thối nát ấy đã cướp đi tuổi thanh xuân của cô, mang đến cho cô biết bao đau đớn, uất hận để rồi đến cuối đời ngay cả bút tích của cô cũng bị đốt cháy, lòng ghen tị. của người phụ nữ kia đã viết những dòng cuối cùng của cô ấy. Tiểu Thanh nổi tiếng là một nhân vật lắm tài nhiều tật, nhưng lại bị cướp đi nhan sắc và tài năng khi còn rất trẻ, lại bị yểu mệnh chết yểu, đến nỗi thành hận trăm năm vẫn không được. dập tắt. Dường như, ở tác phẩm nào, Nguyễn Du cũng có thể thấy được những mảnh đời bất hạnh của họ, nỗi căm hờn của những thân phận người phụ nữ không làm gì sai trái mà vẫn phải gánh chịu. Thương cảm cho những số phận như thế Viết về những người phụ nữ tài sắc vẹn toàn nhưng cuộc đời cơ cực, hơn một lần Tố Như không giấu được những giọt nước mắt thương cảm, xót xa:

Đàn bà đau hơn chia rẽ

Dù là đàn ông nhưng Nguyễn Du vẫn hết mực kính trọng họ, không giống như những người cùng thời.

Những người phụ nữ luôn có ý thức sâu sắc về bản thân

Xem Thêm : Chùm ca dao về phong tục tập quán Việt Nam

Văn học trung đại loại trừ cái tôi, đề cao cái tôi và mang tính biểu tượng cao. Ngay cả tình cảm cũng phải mang tầm vóc thời đại, con người phải có chí lớn, hiếu thảo, biết ơn đất nước; Người con gái phải đảm đang, đoan trang, là chỗ dựa vững chắc cho chồng. Vua đứng đầu, dân đứng thứ hai. Có thể thấy, văn học trung đại không có chỗ để phát triển ý thức cá nhân. Vậy mà các nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Du đều mang nặng tính cá biệt, thậm chí nổi loạn và khác biệt. Tuy bị ảnh hưởng bởi những tiêu chuẩn đương thời, nhưng các nhân vật có lối suy nghĩ riêng, rất nhân văn và rất thực. Chẳng hạn, Thúy Kiều đã sẵn sàng tự mình đi tìm tình yêu. Chính nàng đã dám xé rào ban đêm – chính cái hàng rào cần thiết để gắn kết tình yêu nam nữ đã ngự trị hàng nghìn năm của chế độ phong kiến ​​- đã chủ động đến nhà Kim Trọng để bày tỏ tình yêu của mình: Xăm trổ miệt vườn. đường khuya một mình. Chính cô ấy, không được sự đồng ý của cha mẹ mình, cô ấy và Kim đã kết hôn và đính hôn:

Mặt trăng rung rinh trên bầu trời,

Xác định hai miệng và một từ song song

Tóc mượt xoắn trái tim,

Trăm năm tạc một bức thư đồng đến tận xương tủy.

Thuý Kiều là người phụ nữ vừa mang nét đẹp truyền thống vừa mang nét đẹp hiện đại, mỗi bên đều vừa đủ và hài hòa. Đồng thời, các nhân vật của Nguyễn Du cũng rất tự ý thức về bản thân, nhất là về thân phận của mình. Là người có thân, Nguyễn Du đã cảnh báo về sự thờ ơ, vô cảm của toàn xã hội trước nạn đánh đập, chà đạp về thể xác. Tôn trọng con người trước hết phải tôn trọng thân thể của họ. Không thể nhân danh đạo đức và pháp luật để chà đạp và làm nhục con người.

Nguyễn du là nhà thơ lớn, nhà thơ lớn của dân tộc. Không chỉ bởi khối lượng tác phẩm đồ sộ mà còn bởi tâm niệm cả đời của ông. Những nhân vật nữ của Nguyễn Du đã trở thành chuẩn mực để so sánh, vừa hiện thực vừa nghệ thuật.

Xem thêm:

đồng cỏ

.

Nguồn: http://luanvan247.net
Danh mục: Ca dao tục ngữ

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button