Review sách

Review sách: Quảng Trị 1972

review-book-quang-tri-1972

Đọc những cuốn sách viết về thời chiến, tuổi trẻ chúng ta không khỏi khơi dậy trong mình niềm tự hào, tiếc thương về một thời đấu tranh hào hùng đầy bi tráng. Xôn xao Quảng Trị 1972 của Nguyễn Quang Vinh giúp ta nhớ lại những trận đánh oanh liệt nhất và cũng đau thương nhất trong lịch sử đấu tranh của dân tộc. Những thực tế khắc nghiệt nhất và đau thương nhất của cuộc chiến được kể lại như thể nó mới xảy ra ngày hôm qua.

Tác giả Nguyễn Quang Vinh tại Quảng Trị 1972

Nguyễn Quang Vinh – tác giả Quảng Trị 1972, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, lên đường nhập ngũ năm 1972 khi là học sinh trường THPT Công nghiệp Hai Bà Trưng.

Ông khởi nghiệp là một người lính và sau đó trở thành tiểu đội trưởng Trung đoàn 48 thuộc Sư đoàn 320B chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị và Mặt trận Cửa Việt.

Quảng Trị 1972 là vùng đất chết với nhiều bom đạn. Bất cứ nơi nào tôi chạm vào, tôi đều thấy xác chết, cả tôi và kẻ thù. Tiểu đoàn 3 của Nguyễn Quang Vinh bị xóa sổ hai lần trong vòng 3 tháng. Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, người trực tiếp tham gia trận đánh Quảng Trị 1972 nhớ lại: “Sáng nào mở mắt ra là thấy toàn lính mới”.

review-book-quang-tri-1972
Sách phê bình Quảng Trị 1972 – Nguyễn Quang Vinh

Sách hay nên đọc: Điểm sách: Nỗi buồn chiến tranh – khi tuổi trẻ bị chiến tranh đánh cắp

Bạn Đang Xem: Review sách: Quảng Trị 1972

Nội dung cuốn sách Quảng Trị 1972

Quảng Trị 1972 là cuốn sách được viết dựa trên những ký ức của Nguyễn Quang Vinh và đồng đội trong trận chiến đầy máu lửa. Ở đó, sự sống và cái chết cạnh tranh với nhau từng giây từng phút. Ở đó, màu đen và trắng được thể hiện rõ ràng. Sự thật trần trụi. Bản năng khỏa thân và tất cả các khía cạnh của con người. Mọi thứ đều được phơi bày, phơi bày tận cùng cái tốt và cái xấu, dũng cảm và hèn nhát, nhân đạo và nhẫn tâm, cao cả và thấp hèn, hợp lý và phi lý …

Cuốn sách Quảng Trị 1972 theo mạch truyện rõ ràng, từ khi tác giả còn là sinh viên thủ đô, đến khi vào Thành cổ Quảng Trị, chiến đấu ở các mặt trận khác cho đến khi về Hà Nội chữa bệnh. điều trị sau khi bị mảnh pháo găm vào đầu. Chiến tranh được miêu tả chân thực đến mức đau đớn bằng xương bằng thịt, đạn bom.

Bút pháp hiện thực của nhà văn Nguyễn Quang Vinh

Tội ác của lính Mỹ

Đã có quá nhiều tác phẩm tố cáo tội ác gieo rắc chiến tranh phi nghĩa từ bọn đế quốc. Nhưng dù trang viết gì đi chăng nữa thì cũng khiến người dân Việt Nam trào dâng nỗi căm phẫn khó nguôi ngoai sau ngần ấy chục năm.

Tại Quảng Trị 1972, trong một trong những trận đánh ác liệt nhất của dân tộc, tác giả đã tố cáo tội ác của bọn đế quốc qua cái chết thương tâm của những người lính trẻ.

“Tôi nhìn thấy một vài xác chết mặc quần áo rằn ri nằm dưới mương. Nhưng đó là một xác chết nằm trên bãi cát khiến tôi chú ý. Đó là một xác chết không đầu hơi sưng, mặc bộ quân phục vải Tô Châu thắt lưng màu đỏ, một tay cụt vẫn quấn băng trắng. Đó chắc chắn là xác lính của tôi. Bọn khốn nạn, chúng không nên chặt đầu tù nhân sao? “

Cuộc sống cận kề cái chết

Ra đi không hẹn ngày trở lại. Những người lính tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc, với xác định có lẽ sẽ mãi mãi nằm xuống đất mẹ.

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Nhưng trái tim thức tỉnh tương lai

Thực ra, chiến trường không phải chỉ có phơi phới vì cuộc sống chưa bao giờ vất vả như thế này. Nhiều cán bộ, chiến sĩ đã rút lui, không đánh được bệnh cũng đào ngũ vì sợ cái chết cận kề.

review-book-quang-tri-1972-2
Sách phê bình Quảng Trị 1972 – Nguyễn Quang Vinh

Xem Thêm : Review sách: Quảng cáo không nói láo

Sách hay nên đọc: Điểm sách: Giông tố – bi kịch về lòng tin của con người

Ngẩng đầu quan sát, bỗng nhiên cảm giác được một cái roi sắt đánh vào tai trái, gió rít qua, nửa người bên trái tê dại. Tôi vội ôm tai, cúi xuống rãnh và nói: “Quang ơi, em bị rớt tai rồi…”. Nhưng khi Quang bảo anh ta bỏ tay ra để băng bó thì không phải tai của anh ta bị thương mà là viên đạn sượt qua cổ, làm xước một chút da, gây chảy máu. Gió rất mạnh khiến tôi cảm thấy như vậy. Cũng may, nếu nó lệch vào bên trong khoảng 1-2cm, đâm trúng động mạch cổ thì đã “máu mày phun ra như đạn cầu vồng” rồi …

Vậy mà trên tất cả, tuổi trẻ vẫn hát vang những khúc tráng ca, dám hy sinh quên mình vì độc lập dân tộc.

Kỉ niệm đẹp và buồn

Những người lính trẻ không chỉ biết cầm súng. Họ là những người trẻ đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Họ cũng có tâm hồn đẹp, cũng có khát vọng yêu đương tuổi trẻ nhưng đành gác lại để hiến dâng cho Tổ quốc.

Trong hành trang chiến đấu của người lính, ngoài màu áo xanh, đôi dép cao su, họ còn gói ghém bao kỷ niệm của một tình yêu đẹp, là đôi mắt họ mang theo những ngày mưa, đi cùng họ đến cuối cuộc đời. sự sống.

Nhưng lòng tôi lúc đó choáng ngợp trước hình ảnh một cô bé 16 tuổi học cùng trường, kém tôi một lớp. Lần đầu tiên nhìn thấy TH, tên cô gái ấy, trong một buổi làm việc ngoại khóa, tôi đã bị tiếng sét ái tình đánh gục. Khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt trong veo và đôi môi đỏ mọng khiến tôi không nói nên lời, dù tôi là người phụ trách phân công lao động.

review-book-quan-tri-1972-3
Sách phê bình Quảng Trị 1972 – Nguyễn Quang Vinh

Sau này, khi biết TH ở cùng khu trọ với mình, tôi đã vài lần làm chuyện ấy như tình cờ gặp cô ấy, nhưng tôi không dám thổ lộ. Lần này, vì không có nhiều thời gian nên tôi thu hết can đảm đến thẳng nhà cô ấy. Cô ấy mở cửa và ngạc nhiên khi thấy tôi trong bộ đồng phục mới, sau đó mời tôi vào uống nước. Em nói: “Em đi B. Chúc em ở nhà luôn mạnh khỏe và vui vẻ.” Em cũng ấp úng cầu chúc sức khỏe và may mắn rồi chúng tôi chia tay nhau không một lời hứa.

Phần kết

Quảng Trị 1972 của nhà văn Nguyễn Quang Vinh là những ký ức hào hùng, gian khổ của một người lính trẻ, của một dân tộc nhỏ bé kiên cường trước bom đạn đế quốc. Chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng, nhưng trong trái tim và khối óc của những người đi trước sẽ không thể nào quên được những tháng ngày gian khó với cái chết trắng trong mơ.

Sách hay nên đọc: Điểm sách: Cánh đồng bất tận – vì sao một nửa tâm hồn em đã hóa dại

Nguồn: http://luanvan247.net
Danh mục: Review sách

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button