Truyện cổ tích

Truyện Cổ Tích Việt Nam Cây Bút Thần

Câu chuyện cây but ki diệu Câu chuyện kể về cậu bé nghèo Mã Lương muốn học vẽ nhưng không đủ tiền mua bút. Vì lòng đam mê và sự quyết tâm của Mã Lương, anh đã được tặng cây bút thần. Bằng tài năng và cây bút thần của mình, Mã Lương đã giúp đỡ dân nghèo và chống lại bọn quan lại tham lam. Mời các bạn và các em đón đọc câu chuyện cổ tích đặc sắc này.

Truyện cổ tích cây bút thần

Ngày xửa ngày xưa tại một ngôi làng nọ, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cha mẹ Mã Lương mất sớm, anh phải sống cảnh mồ côi một mình, hàng ngày vào rừng kiếm củi. Mã Lương rất thích vẽ nhưng vì nhà quá nghèo nên anh không mua được bút vẽ.

Bạn Đang Xem: Truyện Cổ Tích Việt Nam Cây Bút Thần

Một hôm đang trên đường đi kiếm củi về bán, anh tình cờ đi ngang qua cửa một nhà quan lớn trong làng. Anh quan sát một nghệ sĩ vẽ tranh cho khán giả. Thích lắm, anh cố gắng tiến lại gần cửa sổ để nhìn kỹ hơn. Anh mạnh dạn hỏi họa sĩ:

– Thưa họa sĩ, tôi yêu thích vẽ từ nhỏ, nhưng nhà tôi rất nghèo nên tôi không có tiền để mua bút, bạn có thể cho tôi một cây bút để vẽ được không?

Quan và họa sĩ nghe anh ta nói vậy thì cười chế giễu:

– Đã nghèo lại còn đua đòi vẽ, mày cứ an phận với nghề bán củi, cút đi để tao vẽ cho xong!

Mã Lương nghe vậy không những không xấu hổ mà còn tức giận đáp:

– Học vẽ có ích gì để phân biệt người giàu người nghèo, người nghèo không nên học vẽ?

Sau đó, anh ta bỏ đi. Dù bị chế giễu thẳng thừng như vậy nhưng Mã Lương vẫn không bỏ cuộc, anh quyết tâm đi theo đam mê của chính mình. Tranh thủ mỗi lần lên núi kiếm củi, anh nhặt những cành cây đổ về để vẽ phong cảnh, chim muông ngay trên mặt đất. Khi đang cắt cỏ gần bờ sông, anh lại gom những ngọn cỏ làm bút, nhúng xuống nước và vẽ cảnh thiên nhiên xung quanh lên tảng đá. Vào buổi tối, khi được nghỉ ngơi, anh dùng than trong bếp củi để sơn lên tường nhà.

Với niềm đam mê hội họa mãnh liệt, cộng với óc quan sát nhạy bén và tài năng thiên bẩm, những chú chim anh vẽ như biết hót, những chú cá như đang tung tăng bơi lội dưới nước. trời xanh. Một lần, Mã Lương vẽ một con sói trên vách đá. Vì giống thật nên dê, bò … tưởng là có sói thật nhưng sợ hãi không dám lên núi gặm cỏ. Dân làng thấy Mã Lương chăm chỉ học vẽ bèn hỏi:

– Mã Lương, sau này cậu học hành chăm chỉ để vẽ ra tiền đúng không?

Mã Lương lắc đầu đáp:

– Không, chú ạ, cháu sẽ không bao giờ dùng tài năng vẽ vời của mình để phục vụ quan. Tôi chỉ vẽ cho những người nghèo!

Xem Thêm : Truyện cổ tích về các nhân vật anh hùng

Với sự cần cù và tài năng bẩm sinh do ông trời ban tặng, Mã Lương đang từng ngày tiến bộ. Tuy nhiên, ước nguyện có một cây bút lông thật để vẽ những bức tranh bằng mực đẹp vẫn chưa thành hiện thực, anh vẫn phải vẽ những bức tranh bằng nước hoặc trên những vách đá.

Một đêm, khi Mã Lương đang ngủ gà ngủ gật, bỗng trong nhà bừng lên ánh đèn sáng trưng. Bước ra từ ánh sáng đó là một ông già với bộ râu bạc trắng và đôi mắt hiền từ. Anh ta đưa cho Mã Lương một cây bút vẽ và dặn dò rằng:

– Mã Lương, tôi tặng bạn cây bút thần này, sở hữu nó bạn sẽ có trong tay rất nhiều phép màu và phép thuật. Nhưng bạn phải nhớ lời bạn đã nói: “Tôi chỉ vẽ để giúp đỡ người nghèo, còn người nghèo thì hãy vẽ bằng bút”.

Sau khi điều tra xong, ông lão biến mất cùng vầng hào quang khiến Mã Lương còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Tỉnh dậy, Mã Lương cứ ngỡ đây chỉ là một giấc mơ, nhưng kỳ lạ khi nhìn xuống, cây cọ vẽ trên tay đã nằm gọn trong tay. Anh vui mừng thốt lên:

– Thật tuyệt! Tôi đã có một cây bút để vẽ tự do!

Mã Lương thích thú, liền trổ tài vẽ tranh. Anh đưa tay định vẽ một con chim, bỗng từ trong bức tranh con chim bay ra cất tiếng hót. Khi anh ấy vẽ một con cá, con cá trong bức tranh đã biến thành một con cá thật và vẫy đuôi xung quanh.

“Quả thực, đây là một cây bút thần!” Mã Lương mừng rỡ thốt lên.

Nhớ lời hứa với nàng tiên trong mộng, Mã Lương ngày ngày vẽ tranh không mệt mỏi để giúp đỡ những người dân nghèo trong làng. Nhà không có cày thì vẽ cày, không có trâu thì vẽ trâu, không có ruộng thì vẽ ruộng …

Một hôm, khi đi ngang qua một cánh đồng, anh ta thấy một người nông dân gầy guộc đang còng lưng đi cày, đất rắn chắc khiến người nông dân vã mồ hôi mà vẫn không cày được. Thương anh vất vả, Mã Lương lấy bút vẽ con trâu to khỏe cho anh.

Một viên quan quận có bản tính tham lam nghe nói Mã Lương có cây bút thần, muốn vẽ gì cũng được, bèn hạ lệnh cho quân lính đến bắt Mã Lương. Sau đó anh ta ngang nhiên nhờ anh ta vẽ cho mình rất nhiều vàng bạc, châu báu. Nhưng chàng trai Mã Lương kiên quyết đáp:

– Cho dù ngươi giết ta, ta cũng không vẽ!

Tức giận trước sự ngoan cố của Mã Lương, ông sai quân đến nhốt ông trong ngục tối, bỏ đói và không cho thức ăn, nước uống. Đêm đó tuyết rơi dày đặc, sờ vào thấy lạnh. Quan mừng rỡ nghĩ thầm trong lòng: “Chắc thằng Mã Lương chết đói chết rét trong đó, đáng tội không vâng lời ta”. Sau đó anh ta vui vẻ khoác chiếc áo ấm vào và vào trại giam để xem tình hình ra sao. Anh không thể tin vào mắt mình, khi vào trại giam, anh thấy Mã Lương vẫn hoàn toàn khỏe mạnh, anh đang ngồi bên đống lửa ấm áp và ăn những chiếc bánh thơm ngon.

Quan tức giận sai quân lính chạy vào lấy trộm cây bút thần của Mã Lương, nhưng khi đến cửa phòng giam thì không thấy đâu cả, chỉ còn lại căn phòng chiếc thang do ông vẽ vẫn nằm nghiêng ở đó. Quan cả giận quát tháo, quân lính liền đuổi theo nhưng không kịp vì Mã Lương đã nhanh chóng rút cho mình một con ngựa phi nước đại chạy xa khỏi làng.

Xem Thêm : 101 Truyện Cổ Tích Andersen Hay và Ý Nghĩa Nhất

Không muốn bộc lộ khả năng của mình, Mã Lương chạy đến một ngôi làng xa. Anh ở lại thị trấn đó và làm họa sĩ để kiếm sống. Vì tôi không muốn những gì tôi vẽ biến thành hiện thực, những bức vẽ của tôi đang cố tình bỏ sót một thứ gì đó. Tôi không có mắt, tôi không có chân …

Một hôm, Mã Lương vẽ một con cò trắng, trong lúc vẽ anh ta vô tình làm rơi một giọt mực vào mắt con cò. Thế là con cò bay ra khỏi bức tranh vỗ cánh bay đi. Tin tức về cậu bé có tài vẽ tranh trung thực nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Vị quan ở chỗ Mã Lương lập tức báo tin cho hoàng thượng. Ngay sau đó, Mã Lương bị quân triều đình bắt và đưa về cung.

Hoàng đế bắt được Mã Lương và ra lệnh vẽ anh ta theo ý mình. Biết vị hoàng đế này là kẻ độc ác chuyên ức hiếp dân lành nên khi yêu cầu vẽ Rồng, vẽ cho ông tắc kè hoa, ông đặt cho một con phượng hoàng, ông cho vẽ một con quạ đen xấu xí. Hai con tắc kè và quạ thật chui ra khỏi bức tranh và cắn nhau khiến hoàng đế nổi điên. Hắn đã đánh cắp cây bút thần và tống Mã Lương vào ngục.

Vị hoàng đế lấy trộm cây bút thần đang loay hoay vẽ một núi vàng, không ngờ nó lại thành một đống đá, đá từ trên cao rơi xuống khiến ông ta suýt chết.

Biết rằng chỉ có Mã Lương mới có thể làm nên điều kỳ diệu từ cây bút này, hoàng đế đã thả Mã Lương ra, dùng lời lẽ ngon ngọt để dụ dỗ chàng vẽ theo ý mình. Muốn lấy lại cây bút, Mã Lương giả vờ đồng ý. Hoàng đế yêu cầu anh ta vẽ một cái cây có thể tạo ra tiền vàng. Mã Lương múa bút vẽ biển, rồi vẽ một hòn đảo nhỏ, trên đó có cây sanh tiền vàng.

Hoàng đế kiên nhẫn thuyết phục, vẽ cho mình một chiếc thuyền lớn lái ra đảo để hái vàng trên cây. Mã Lương đã vẽ con thuyền đúng như ý muốn. Lập tức hoàng đế và các du khách vội vàng leo xuống thuyền ra đảo hái vàng. Mã Lương tiếp tục kéo ra một luồng gió để đẩy thuyền ra khơi nhanh hơn. Đợi thuyền xa bờ, Mã Lương khua bút vẽ ra một luồng gió rất mạnh, sóng biển cuộn trào dữ dội. Con thuyền chao đảo, không chịu được sóng to gió lớn nên bị lật, nhấn chìm cả du khách và vị hoàng đế tham lam xuống biển sâu.

Sau khi dùng tài năng và trí tuệ của mình để trừng trị bọn gian ác, Mã Lương quay lại dùng cây bút thần để vẽ giúp người nghèo.

.

Nguồn: http://luanvan247.net
Danh mục: Truyện cổ tích

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button